Dưới đây là bản lục bát kể lại truyền thuyết giếng Ve — mềm, trong, mang hơi thở Kinh Bắc, giữ đúng nhịp 6–8 nhưng vẫn thấm sự huyền ảo của đất Dũng Vi.
Mình dệt theo tinh thần Thức thường thích: nhẹ, linh, không khoa trương, để câu chuyện tự ngân như nước giếng trong.
---
🌿 LỤC BÁT – GIẾNG VE HUYỀN TRUYỀN
Giếng Ve nước biếc ban đầu,
Trong như mắt đất nhìn sâu cõi làng.
Đêm xưa gió tụ mây vàng,
Rơi lên mặt giếng ánh sang dịu mềm.
Bên giếng có gái họ Cao,
Gánh đôi thùng nước mà nao lòng người.
Cúi soi, bóng ngọc sáng trời,
Áo hồng thấp thoáng như lời tiền tri.
Chuông chùa Thiên Thái vọng đi,
Không ai gõ, vẫn thầm thì gió ngân.
Rồi khi nàng bước vào cung,
Hương Ve còn gửi theo từng giọt trong.
Đến ngày khuất bóng cõi trần,
Giếng Ve lại sáng, trăng gần hơn xưa.
Bóng ai áo đỏ đong đưa,
Chạm tay xuống nước, sóng vừa khẽ rung.
Bà rằng: “Giữ đất quê chung,
Giếng này là mắt, ta cùng giữ cho.”
Từ đây hạn úa mưa khô,
Chỉ cần rước giếng, trời cho nước lành.
Ruộng đồng lại nở xanh xanh,
Làng yên gió thuận, trăng thanh dịu hòa.
Giếng Ve còn đó đến giờ,
Trong như mắt mẹ đợi chờ cháu con.
---
No comments:
Post a Comment