Dưới đây là bản lục bát kể về Hoàng Thái Hậu Cao gia — nhẹ, trong, mang hơi thở Kinh Bắc, giữ đúng nhịp 6–8 nhưng vẫn để câu chuyện ngân lên như tiếng nước giếng Ve và bóng áo đỏ trong đêm trăng.
---
🌿 LỤC BÁT – HOÀNG THÁI HẬU CAO GIA
Ve xưa nước biếc trong ngần,
Bóng ai thiếu nữ bước gần giếng quê.
Họ Cao gánh nước nặng thề,
Mắt như ánh lửa đầm đìa nhân duyên.
Một chiều mây tụ bên hiên,
Giếng Ve bỗng sáng, gió nghiêng mái nhà.
Bóng nàng áo đỏ chan hòa,
Như mang hơi thở quê ta vào trời.
Vua qua Tiên Du một thời,
Nghe câu hát nhỏ mà rời bước chân.
Đón nàng vào chốn cung sân,
Không vì sắc đẹp, vì phần đức nhân.
Nàng lo việc nước muôn phần,
Mở kho cứu đói, dạy dân cấy cày.
Nhớ quê, nàng vẫn đêm ngày,
Sai người gánh nước giếng này vào cung.
Đến khi khuất bóng cõi trần,
Giếng Ve lại sáng, trăng gần hơn xưa.
Bóng ai áo đỏ đong đưa,
Chạm tay xuống nước, sóng vừa khẽ rung.
Bà rằng: “Giữ đất quê chung,
Giếng này là mắt, ta cùng giữ cho.”
Từ đây mưa thuận gió hòa,
Làng yên bến lúa, nở hoa ruộng đồng.
Người đi xa nhớ cội nguồn,
Nhớ bà Thái Hậu, nhớ hồn giếng Ve.
---